Mục lục
Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu không có thư ký Lý nhắc thì An Nhu còn chẳng biết là sắp đến sinh nhật Mạc lão gia tử, cậu bắt đầu suy nghĩ xem nên tặng cái gì.

Lão gia tử chẳng thiếu cái gì, lại còn mới vinh quang về hưu, cứ tặng cái gì mang ý nghĩa giải trí thì hơn.

An Nhu bắt đầu xem bộ cờ tướng và đồ câu cá, một lúc lâu sau, cậu chọn được một bộ cờ tướng bằng ngọc, chất phỉ thuý thuần tịnh, quân cờ được đánh bóng tinh tế, hộp cờ cũng làm bằng chất liệu da thủ công, còn có khoá mật mã.

Có 32 quân cờ, mỗi quân giá một vạn tám, đủ làm lễ vật rồi.

Sau khi thương lượng giá cả, An Nhu lấy thẻ tín dụng trả tiền đặt cọc, rồi bắt đầu thấy buồn ngủ, cậu ngáp một cái, Mạc Thịnh Hoan thấy vậy liền bỏ tài liệu trong tay xuống, lấy một chiếc bịt mắt tơ tằm trong túi ra.

An Nhu ngạc nhiên cảm thán, không ngờ chú Mạc còn chuẩn bị đến cả thứ này.

Mạc Thịnh Hoan đeo bịt mắt cho An Nhu, hôn hôn trán cậu rồi chỉnh điều hoà, kéo chăn cho cậu.

Cảm giác thoải mái nên An Nhu rất nhanh đã đi vào giấc ngủ, trong mơ hồ còn nghe thấy tiếng thư ký Lý nói cái gì mà “giống hay không”.

Lúc An Nhu tỉnh lại đã là hai giờ sau, cậu vui vẻ đứng dậy đi ăn trưa cùng Mạc Thịnh Hoan, chờ tới giờ tan tầm lại vui vẻ nắm tay chú Mạc đi về.


Mạc Thịnh Hoan đi học cùng cậu, An Nhu đi làm cùng anh, công bằng đó chứ.

Mạc Thịnh Hoan hiện tại là gia chủ Mạc gia, đương nhiên đại thọ của Mạc lão gia tử cũng sẽ do anh chuẩn bị, An Nhu nhìn chú Mạc đang bàn bạc với nhân viên công tác, cảm giác quy mô bữa tiệc này khá lớn, đặt khách sạn cao cấp nhất Tấn Thành, đồ ăn cùng rượu cũng là loại đắt nhất.

Từ khi Mạc Thịnh Hoan bắt đầu quản lý công ty, gần như Mạc lão gia tử không can thiệp nữa, có vẻ vô cùng tín nhiệm năng lực của con trai mình.

Sát ngày tới tiệc mừng thọ của Mạc lão gia tử rồi, bộ cờ bằng ngọc mà An Nhu đặt cũng đã đưa tới, cậu kiểm tra lại một lần, thấy không có vấn đề gì liền an tâm. Cậu cầm quân cờ thưởng thức, bề mặt bằng ngọc nhẵn bóng, ở giữa còn đính vàng, xung quanh khắc chữ, chắc chắn lão gia tử sẽ thích.

An Nhu còn khoe món quà mà mình đã chuẩn bị với Mạc Thịnh Hoan, thoạt nhìn rất hoành tráng, tận hơn năm mươi vạn cơ mà.

Hôm tổ chức tiệc, Mạc Thịnh Hoan và An Nhu đến trước tiên, là con trai con dâu trưởng của Mạc lão gia tử, hai người phải tới đón khách, Mạc Thịnh Hoan không muốn An Nhủ phải đứng liên tục nên bảo cậu tới phòng nghỉ nghỉ tạm chút.

An Nhu vui vẻ tới phòng chờ chơi hai ván game, khi bữa tiệc sắp bắt đầu thì cửa phòng chờ bị gõ ba lần.

An Nhu vẫn luôn đề cao cảnh giác, đảm bảo an toàn cho bản thân, cậu mở hé cửa, thấy Mạc Thịnh Hoan đang đứng thẳng tắp bên ngoài.

Hôm nay chú Mạc mặc tây trang màu đen, bên trong cũng mặc sơ mi đen, nhìn rất đẹp trai trầm ổn.


Dáng người như mắc áo trời sinh, mặc tây trang đẹp vô cùng, An Nhu nhìn chú chân dài ấy rồi chậm rãi mở cửa, giang hai tay với Mạc Thịnh Hoan.

Mạc Thịnh Hoan bước vào phòng nghỉ, anh đóng cửa lại, bế An Nhu lên rồi hôn mạnh lên mặt cậu.

Hôm nay An Nhu mặc bộ đồ dành cho người mang thai hơi tối màu để che bụng, trông cậu còn có vẻ cao hơn, hơn nữa không dễ nhận ra là đang mang thai.

“Mạc tiên sinh có quen không?” An Nhu ôm mặt Mạc Thịnh Hoan, hôm nay sẽ ầm ĩ phức tạp lắm đây, người bình thường như An Nhu còn thấy phiền nữa là chú Mạc.

Mạc Thịnh Hoan ôm An Nhu, nhẹ nhàng cụng cụng vào trán cậu.

Hai người hưởng thụ an tĩnh một lát thì cửa phòng lại bị gõ vang, thư ký Lý đứng ngoài cửa nhắc hai người, “Mạc tổng, An thiếu gia, buổi tiệc bắt đầu rồi.”

Theo phong tục của Tấn thành, khi tổ chức mừng thọ cho người già thì con trai trưởng phải lên thắp hương, trước kia Mạc Thịnh Hoan không có mặt thì việc này sẽ do Mạc Thịnh Khang và Mạc Thịnh Hoanh làm.

Nhưng năm nay không giống vậy nữa rồi.

An Nhu nhìn chú Mạc đứng trước mọi người, dáng dấp thon dài đĩnh bạt, sau khi chủ lễ nói xong, anh liền bình thản châm hương, một tay nhẹ phẩy khói trắng rồi cắm vào lư hương.

Toàn bộ quá trình vô cùng suôn sẻ, giống như đã làm vô số lần rồi vậy.

Một nhà Mạc Thịnh Khang đứng bên cạnh, không ít người đang quan sát phản ứng của họ.

Mạc gia nhị thiếu đã khoẻ lại, còn sấm rền gió cuốn tiếp nhận sản nghiệp, một nhà tam thiếu hiện nay tuy vẫn sang trọng nhưng đã không còn quý khí như trước nữa.

Đến lượt thọ tinh lên sân khấu, Mạc lão gia tử mặc Đường trang màu đỏ, hỉ khí dương dương, tinh thần sáng láng.

Lần tổ chức tiệc mừng thọ này, Mạc Thịnh Hoan đã tốn không ít tâm tư, Mạc lão gia tử cũng rất vui vẻ, tuy con trai luôn bất mãn với ông, nhưng nhìn bữa tiệc này, chứng tỏ trong lòng nó vẫn có người cha là mình.

Thọ tinh ngồi ngay ngắn xong, nhóm vãn bối liền khom lưng chúc mừng rồi dâng lễ.

Theo bối phận, Mạc Thịnh Hoan và An Nhu khom lưng trước tiên, Mạc Thịnh Hoan không mở miệng, chỉ có An Nhu nói.

“Chúc ba phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, trường thọ khỏe mạnh!”

“Được được được.” Mạc lão gia tử híp mắt cười toe toét.

“Con trai trưởng Mạc Thịnh Hoan tặng thọ trướng thêu “Phúc thọ thịnh an”” Chủ lễ báo lễ vật, “Con dâu trưởng An Nhu tặng một bộ cờ tướng bằng ngọc nạm vàng.”

Thọ trướng là cái gì?

An Nhu quay đầu, thấy có mấy người đang nâng một tấm vải đỏ lên, lúc mở ra, bên trong dùng chỉ vàng thêu những đồ án mang điềm lành, hai bên có rất nhiều chữ nhỏ cùng bốn chữ lớn “Phúc thọ thịnh an” ở chính giữa.

Đẹp đẽ quý giá lại phô trương, lại phù hợp với thẩm mỹ của Mạc lão gia tử.

Một người khác lại bưng hộp cờ tướng của An Nhu tặng lên, Mạc lão gia tử mỉm cười sờ quân cờ, có vẻ khá ưng ý.

Tiếp theo là vợ chồng Mạc Thịnh Khang tặng một vật trang trí hình quả đào bằng vàng, còn có hai bình rượu ngon; vợ chồng Mạc Đoá Đoá tặng một bộ châu báu “Thọ tỷ Nam Sơn” giá trị vô cùng xa xỉ.

Mạc Thành Hoàn là cháu trai, tặng Mạc lão gia tử bình phong cổ có hình tùng bách, ý nghĩa trường thọ, Mạc lão gia tử nhìn cháu trai đã gầy đi rất nhiều mà đau lòng, cho Mạc Thành Hoàn một bao lì xì mừng thọ.

Tiệc mừng thọ được tiến hành đâu ra đấy, vợ chồng Bạch gia cũng tới tham dự, ngồi gần người Lưu gia, An Nhu và Mạc Thịnh Hoan cũng ngồi vào chỗ, cậu bỗng phát hiện màu sắc của rượu vang chỗ mình có vẻ không đúng lắm, cầm lên xem, quả nhiên đã bị đổi thành nước nho rồi.

Con cháu Mạc gia ngồi chung một bàn, Mạc lão gia tử ngồi ở chủ vị, đầy mặt tươi cười.

“Nói mới nhớ, em còn chưa bao giờ thấy cờ tướng bằng ngọc nạm vàng.” Mạc Đoá Đoá tò mò, “Em chỉ thấy cờ tướng làm bằng gỗ hoàng lê Hải Nam và gỗ tử đàn thôi, hình như ba cũng có một bộ.”

“Em cũng thấy bộ cờ của ba rồi.” Trương Vân khó có khi phụ hoạ với Mạc Đoá Đoá, “Trước kia Thịnh Khang cũng quen mấy người sưu tầm ngọc, nghe nói họ chưa bao giờ nạm vàng lên ngọc, nếu là ngọc tốt thì nạm vàng lên chính là phá hỏng ngọc.”

An Nhu nhướn mày, vừa bị Mạc Thịnh Hoan cắt thẻ tín dụng nên hai nhà này liên thủ với nhau à.

“Nếu đã do chị dâu tặng thì không thể tục khí được rồi.” Mạc Đoá Đoá tươi cười, quay sang nhìn chồng mình, “Em tò mò quá, không hiểu cờ tướng bằng ngọc nạm vàng trông thế nào.”

Mạc lão gia tử nhìn lướt qua con gái mình rồi vẫy tay bảo nhân viên đưa quà của An Nhu sang đây, ông mở ra, bên trong là một bộ cờ tướng bằng phỉ thuý nạm vàng, nhìn vô cùng quý giá, không tục khí chút nào.

“Đây là ngọc gì vậy?” Mạc Đoá Đoá tò mò.

“Ta vừa xem, là ngọc Miến Điện.” Mạc lão gia tử cầm một quân cờ lên vuốt ve một lúc lâu.

“Ba, Thịnh Khang rất thông hiểu những thứ này, để anh ấy xem xem.” Trương Vân tươi cười.

Nhân viên mang hộp đặt tới trước mặt Mạc Thịnh Khang, Mạc Thịnh Khang cẩn thận cầm một quân cờ lên, sờ soạng thật lâu rồi lại cầm một quân khác lên.

“Ôi chao!” Trương Vân kinh hô, chỉ thấy trong tay Mạc Thịnh Khang còn có nửa quân cờ tướng, Mạc Thịnh Khang cũng sững sờ, hơi luống cuống nhìn Mạc lão gia tử.

“Chuyện gì thế nào?” Mạc lão gia tử nhíu mày, Trương Vân quay cái hộp về phía ông, chỉ thấy quân cờ mượt mà đã nứt làm đôi, Mạc Đoá Đoá nhìn nhìn rồi che miệng.

“Nó, nó….con……” Mạc Thịnh Khang nói không nên lời.

Phỉ thuý không thể tự nhiên nứt ra được, An Nhu ngơ ngác nhìn quân cờ vỡ đôi, một lúc lâu cũng chưa phản ứng lại.

“Vừa rồi con không nhìn rõ, nhưng không phải do Thịnh Khang làm vỡ đâu.” Trương Vân vô cùng oan uổng, “Quân cờ này vốn đã vỡ rồi, họ ghép lại với nhau thôi, cho nên Thịnh Khang vừa cầm lên đã rời ra.”

“Nhưng cái này cũng là điềm xấu đó.” Mạc Đoá Đoá lo lắng nhìn Mạc lão gia tử, “Quân bị vỡ chính là quân tướng.”

“Chẳng lẽ…..chị dâu còn chưa kiểm tra đã mang tới tặng ba ư?” Mạc Đoá Đoá nhìn An Nhu, ánh mắt hơi trách cứ, “Sao chị dâu có thể làm vậy?”

“Lúc tôi nhận vẫn ổn mà.” An Nhu nhíu mày, “Tôi đã kiểm tra kỹ từng quân cờ, không có vấn đề gì cả.”

“Không vấn đề, chỉ vỡ thôi.” Trương Vân cười lạnh, “Chị dâu sơ ý quá rồi.”

“Được rồi.” Mạc lão gia tử nhíu chặt mày, “Các con đừng nói nhiều nữa.”

An Nhu lập tức nhận ra bản thân đã bị tính kế, sinh thần của Mạc lão gia tử là cơ hội tốt như vậy, không khoe chút thông minh tài trí của họ thì phí quá.

An Nhu nhướn mắt ra hiệu cho nhân viên mang quân cờ bị vỡ lại, “Trước khi mang tặng, tôi đã lau kỹ từng quân cờ rồi, để tôi mang đi kiểm tra xem trên này có vân tay của những người khác không, nói không chừng…..sẽ có phát hiện ngoài ý muốn.”

Sắc mặt Mạc Đoá Đoá khẽ biến, cố gắng giữ bình tĩnh, “Nói không chừng là do có người tò mò chạm vào thôi, dù có lưu lại dấu vân tay thì cũng không nhất định là người đó làm rơi.”

“Hình như ở đây chỉ có mỗi cô là tò mò nhất.” An Nhu mỉm cười, “Chúng tôi đều không biết quân cờ bị vỡ như thế nào mà cô vừa mở miệng đã biết là làm rơi.”

Vẻ mặt Mạc Đoá Đoá cứng lại, nhưng vẫn cố giảo biện, “Tôi chỉ đoán thôi.”

“Chị dâu, xin lỗi.” Mạc Thịnh Khang đột nhiên mở miệng, chân thành nhìn An Nhu, “Là do tôi khi nãy đã bất cẩn, hôm nay là tiệc mừng thọ của ba, mọi người đừng vì việc nhỏ này mà ảnh hưởng hoà khí.”

An Nhu hơi nhíu mày, đột nhiên phát hiện, Mạc Thịnh Khang….dường như rất không đơn giản.

“Được rồi, ăn cơm đi.” Mạc lão gia tử giơ tay, “Cất cờ tướng lại đi.”

Nhân viên cất bộ cờ đi, bàn ăn im lặng, Mạc Đoá Đoá cau có, cúi đầu dùng bữa, tâm trạng rất không tốt.

Người phục vụ bước đến để thêm rượu, nhưng vô tình lắc người, rượu đỏ bị đổ trước mặt Mạc Đoá Đoá, còn bị bắn lên lễ phục.

“A!” Mạc Đoá Đoá đứng dậy, nhìn quần áo mình dính đầy rượu vang đỏ, vô cùng bực tức nhìn phục vụ, “Rót rượu cái kiểu gì thế hả?”

“Xin, xin lỗi.” Phục vụ cúi đầu xin lỗi, lại vội vàng lấy giấy ướt lau quần áo cho Mạc Đoá Đoá.

“Đoá Đoá, không sao.” Chồng của Mạc Đoá Đoá mở miệng, “Lát nữa em thay bộ khác là được.”

“Ông xã.” Đôi mắt Mạc Đoá Đoá khẽ động, quay sang làm nũng, “Bộ lễ phục này là anh mua cho em, gần đây tình hình công ty anh rất không ổn, thẻ tín dụng của em đã bị cắt rồi, lại còn làm anh phải tốn kém, thực xin lỗi.”

Mạc lão gia tử nghe vậy liền ngẩng đầu, “Thẻ tín dụng gì?”

“Chính là thẻ mà ba cho con cùng anh ba đó.” Vẻ mặt Mạc Đoá Đoá khổ sở, “Anh hai cắt hết rồi, còn nói bọn con đều đã lập gia đình, cứ như lập gia đình thì không còn là con trai con gái của ba nữa vậy.”

Nghĩ đến đám cháu mà mình còn tặng thẻ được, Mạc lão gia tử liền quay đầu nhìn Mạc Thịnh Hoan, “Thịnh Hoan này, sao con lại làm vậy, đó là tiền tiêu vặt của em trai em gái con mà.”

Mạc Thịnh Hoan ngẩng lên, ánh mắt khẽ đảo qua Mạc Đoá Đoá, hờ hững mở miệng.

“Không còn.”

“Đứa nhỏ này.” Mạc lão gia tử còn đang muốn nói gì, nhưng bỗng nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ từ phía người phục vụ.

“Tôi còn chưa bắt bà bồi thường.” Mạc Đoá Đoá không hiểu, “Bà khóc cái gì?”

“Tôi….” Phục vụ chậm rãi ngẩng lên, hai mắt đẫm lệ nhìn Mạc Đoá Đoá, “Đoá Đoá…..”

Mạc Đoá Đoá nhìn thấy mặt phục vụ, lập tức không dám tin mà lui về sau hai bước, trong lúc kinh hoảng còn xô đổ ghế.


Mạc lão gia tử cũng nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ trung niên, lập tức hít một hơi, vô cùng kinh ngạc đứng dậy.


“Đoá Đoá, con không sao chứ!” Người phụ nữ trung niên rơi lệ đầy mặt, giơ tay muốn đỡ Mạc Đoá Đoá.


“Bà, bà tránh ra!” Ánh mắt Mạc Đoá Đoá đầy hoảng loạn, ngẩng đầu bất lực nhìn Mạc Thịnh Khang, “Anh!”


“Đoá Đoá, con không nhận ra ta sao?” Người phụ nữ trung niên khóc lóc, “Ta là mẹ con mà!” 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK