• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người đăng: Phidaonhan

“Đoạn Trường Sơn cũng thật quỷ dị, thậm chí còn ngủ say một gã Kiếp Đế, nếu tin tức này truyền đi, chỉ sợ khắp thiên hạ lòng người hoang mang đến tột độ. Chẳng trách xưa nay Tứ Minh Điện giữ kín như bưng, biết nội tình, chỉ có Kiêu Dương Thành cao tầng, hoặc Việt quốc các đời quốc chủ mới hiểu rõ một hai”



Khương Ly sau lưng, Thương Mang Cổ Kiếm mơ hồ run nhẹ, Đoạn Trường Sơn bên trong, tựa hồ có giấu diếm đồ vật, để Cổ Kiếm lưu ý.



Lần trước Cổ Kiếm truyền ra cảm ứng là khi ở Hắc thị tìm thấy phiến đá chứa đựng Thương Mang Thập Nhị Kiếm. Cho nên hắn cũng vô cùng tò mò, bên trong rừng sâu núi thẳm này, liệu đang chứa đựng điều gì.



Cổ võ tu có một câu châm ngôn: “Rừng sâu núi thẳm, tất có yêu!”



Đoạn Trường Sơn địa thế đã như thế hiểm trở ác liệt, tất nhiên sẽ ẩn dấu nhiều nghịch thiên bí mật đi.



Theo như Lý Công Minh phân phát địa đồ, giáp Việt quốc sơn lĩnh tổng cộng biểu hiện thành ba vòng, theo thứ tự đánh dấu bình thường, nguy hiểm cùng cực kỳ nguy hiểm ba khu vực.



Vòng bên ngoài chỉ tồn tại bình thường yêu vật, Kiếp tộc, có thể gây phiền toái cho phàm nhân cảnh võ giả, đối với Chân Nhân lại vô hại. Vòng thứ hai chứa rất nhiều u cốc độc đàm, thậm chí ẩn núp Kiếp Tôn cao thủ, Chân Nhân cảnh nếu hành sự bất cẩn, coi chừng mất mạng như chơi.



Mà vòng thứ ba, chướng khí mù mịt, thiên nhiên trận pháp nhiều vô kể, cộng thêm tồn tại cường đại Kiếp tộc, mạnh như Lý Công Minh cũng kiêng dè vô cùng, đem nó liệt thành cực kỳ nguy hiểm mức độ.



Vòng thứ ba này chính là nơi Kiếp Đế ngủ say chỗ, mà cũng là nơi dựng Kiếp tộc tế đàn.



Khương Ly tự nghĩ, lấy bản thân thực lực tốc độ, tung hoành khu vực thứ nhất dễ dàng, khu vực thứ hai chỉ cần cẩn thận một chút, cũng sẽ không xảy ra việc gì. Nhưng khu vực thứ ba….hắn hai mày hơi nhíu, không nghĩ nhiều thêm nữa.



Trong lúc trầm ngâm, bất tri bất giác, Khương Ly càng chạy càng xa, ven đường gặp gỡ một ít cấp thấp linh dược, hắn đều không để ý. Mà lục tục, bắt đầu có một chút nhị văn, tam văn Kiếp tộc cùng một chút yêu vật đánh lén hắn.



Đối với mấy cái này chủng loại, Khương Ly thậm chí chưa cần rút kiếm, vẻ vẹn buông ra thần thức liền tiện đà diệt sát.



Càng đi càng sâu, sơn lâm bên trong càng thêm lạnh lẽ âm u, gió lạnh thổi qua người, rợn tóc gáy.



Như địa đồ miêu tả, vùng sơn lĩnh này hai bên bị cao chót vút sườn núi ngăn cách, gió mùa Đông Nam ấm áp bị ngăn cách, gió Tây Nam khô nóng lại không qua được. Thành ra quanh năm gió Bắc gào thét, lại vì địa hình đặc thù, gió Bắc thổi vào mà không ra, chỉ loay hoay bên trong di chuyển. Dẫn đến toàn bộ khu vực quanh năm suốt tháng đều lạnh lẽo đìu hiu.



Như thế lạnh lẽo không khí, mù mịt chướng khí, đối với nhân loại có hại, nhưng cực kỳ thích hợp cho yêu ma quỷ quái, hoặc Kiếp tộc ẩn núp.



Cùng lúc Khương Ly đám người âm thầm tiến vào Đoạn Trường Sơn, thì tại Trường Lưu quận, ba đại đội nhân mã cũng theo ba hướng đã dần áp sát Trường Lưu Thành.



Bên ngoài trăm dặm, một tòa cao lớn tường thành sừng sững, kiếp khí bừng bừng, hồng mang che trời.



Toàn bộ bầu trời bị đỏ hồng kiếp mang che đậy, đỉnh thành chính giữa được xây dựng một tòa đài cao mấy trăm trượng, đài cao bên trên đang rực cháy một cái to lớn hỏa diễm con mắt, tỏa ra nhiếp người uy lực.



Đại quan áp sát tại bên ngoài trăm dặm thì dừng chân, chưa vội tiến công.



Tả hữu trung quân ba vị chủ soái lâm lập giữa hư không, đưa mắt về xa xa cháy rực giữa bầu trời con mắt, có chút ngưng trọng.



“Nhị vị nhìn thấy đang cháy rực đỏ hồng con mắt rồi chứ”



Hưng Đạo Quốc chủ, Huyền Chân Tử gật đầu, từ trong lập lòe con mắt kia cảm nhận được một loại kinh hồn đề nén, khiến bọn hắn đều sởn gai ốc.



“Đó là Kiếp Đế Dương Lý Nhãn hư ảnh”



“Ngủ say ở Đoạn Trường sơn bốn ngàn năm trước tên kia Kiếp Đế mắt trái. Năm đó Lý tộc Kiếp đế sở hữu một đôi Âm Dương nhãn uy lực kinh thiên tuyệt địa. Bị hai mắt quét trúng, ngay cả Chân Vương cũng biến thành tro bụi. Cũng may, Lạc Vương, Âu Hoàng hợp lực, đánh trọng thương nó, đem phong ấn tại Đoạn Trường cốc, nếu không toàn Kiêu Dương Vực đã thành Kiếp tộc nhạc viên.”



“Hiện tại, Lý tộc Kiếp Vương dùng huyết mạch bí thuật đem Dương Lý Nhãn hư ảnh đặt ở đây, Âm Lý Nhãn hư ảnh đặt tại Đoạn Trường Cốc, mưu đồ đã rõ ràng. Muốn mượn Việt quốc khí vận, đại lượng khí huyết hiến tế, thức tỉnh Kiếp Đế”



“Bên trong Trường Lưu Thành bẫy rập chỉ sợ nhiều vô số kể, đại quân khinh xuất đi vào chỉ có một con đường chết.



Nói đến đây cả ba vẻ mặt đều nghiêm túc đánh giá.



“Trận đánh này, không chỉ liên quan đến chúng ta sinh tử tồn vong, mà còn ảnh hưởng đến toàn Kiêu Vương vực cách cục. Như thành tiêu diệt kiếp Vương, phong ấn Kiếp Đế chúng có thêm thời gian thở dốc, nếu bại, không chỉ chúng ta phải chết, toàn bộ Kiêu Dương vực mấy tỷ dân chúng cũng gặp nạn”



Chiêu Diêu Vương vuốt râu dài, già nua giọng nói nhìn bình thản, nhưng âm thanh bên trong nghe ra được nặng nề, trầm trọng.



Hưng Đạo Quốc chủ không nói gì, hai quyền nắm chặt, mắt rồng càng thêm sắc bén, nói:



“Trận chiến này chúng ta có hai nhiệm vụ, đầu tiên là tiêu diệt Lý tộc Kiếp Vương, diệt sạch Kiếp quân, việc thứ hai quan trọng hơn là đem tế đàn phá hủy, ngăn chặn Kiếp Đế thức tỉnh. Một trận chiến này, dù phải đánh đổi một cái giá lớn cỡ nào, cũng phải dành thắng lợi”



“Nghe nói quốc chủ bên người đi theo một vị lợi hại chiêm bặc sư, là Thiên Vận Vương con thứ, hay là trước tiên để hắn tính một quẻ”



Lúc này, Huyền Chân Tử lão giả mở miệng.



“Nên là như thế” Chiêu Diêu Vương vuốt râu trầm ngâm, Hạ gia Thiên Vận Vương tại Kiêu Dương Vực là phong vân nhân vật, tính toán như thần. Kiêu Dương thành chống đỡ Kiếp quân có thể trụ vững đến nay, một phần công lao lớn, không thể không nhắc đến Hạ gia.



“Được, để lão cửu tính một phen”



Trần Hưng Đạo gật đầu, thần thức tuôn ra, hướng một tòa lâu thuyền truyền âm. Chốc lát một vị áo xanh thư sinh đạp không bay đến, nghe được ba người chủ soái ý định, vui vẻ đáp ứng.



Hắn hạ mình xuống, tại trên mặt đất vẽ ra một hình bát quái đồ án, sau đó từ trong ngực lấy ra một tấm cổ lão mai rùa đặt ở đồ án chính giữa. Tiếp theo lật tay lấy ra ba đồng tiền cổ, tung lên không trung, miệng lẩm bẩm, tay phải niêm chỉ.



Chốc lát Bát quái đồ án lóe lên sáng bừng, chờ khi đồng xu theo thứ tự rơi trên mai rùa mới tắt lịm, Hạ Bỉnh Khiêm đọc quẻ, hồi lâu không nói.



“Lão cửu tính được gì rồi”



“Bỉnh Khiêm tài học thô thiển, tính không ra trận này hung cát” Hạ Bỉnh Khiêm lắc đầu có chút xấu hổ nói.



“Không tính được thì không sao, Hạ tiểu chất không cần quá để ý” Chiêu Diêu Vương khoát tay cười hào sảng, tiếp theo nói:



“Hai vị nhường dưới trướng võ quân nghỉ ngơi hồi sức, ba ngày sau tiến công Trường Lưu Thành”



“Được”



……………



Tiến vào Đoạn Trường Sơn ngày thứ hai, Khương Ly ẩn dấu hình tích, âm thầm hướng chỗ sâu mà đi, ven đường gặp một chút Kiếp tộc chặn đường, hắn đều tiện tay tàn sát.



Một đường đi tới, hắn mới cảm nhận được sơn lĩnh bên trong hung hiểm, thường thường sẽ xuất hiện một chút thiên nhiên trận pháp, độc khí sương mù, lỡ chân bước vào muốn ra cũng khó khắn. Cũng may hắn sỡ hữu thiên nhân cảm ứng, mỗi lần đều có thể sớm phát hiện mà tránh đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nghĩa Dương05 Tháng ba, 2020 16:57
??????? ......
Avatar
Hung Nguyenvan05 Tháng ba, 2020 17:09
..........
Avatar
La Quy15 Tháng ba, 2020 15:28
hay ko đạo hữu
BÌNH LUẬN FACEBOOK