Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vạn Giới Xuyên Qua Từ Đấu Phá Bắt Đầu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người đăng: tuanminhnguyen

Tuyết Nữ nếu là ban đầu lấy Tam Tinh Đấu Thánh thực lực cũng không thể cùng Hồn Diệt Sinh đánh cái ngang tay. Nguyên nhân là tại Tiêu Long vừa rời đi lúc, nàng liền mang theo Tiểu Y Tiên dựa theo Tiêu Long dặn dò đi tìm Bồ Đề Cổ Thụ.



Trải qua Bồ Đề Cổ Thụ năng lực, Tuyết Nữ tu vi từ Tam Tinh Đấu Thánh nhảy lên đến Ngũ Tinh Đấu Thánh, cùng Hồn Diệt Sinh cùng một cái cảnh giới.



Nếu như thật sự đánh lên, nàng cũng chưa chắc sẽ thua Hồn Diệt Sinh. Tuyết Nữ bản thể là Cửu Vĩ Yêu Hồ, nếu như vận dụng truyền thừa, cho dù là Thất Tinh Đấu Thánh cũng chưa chắc là nàng đối thủ.



Chỉ cần nàng vận dụng toàn bộ thủ đoạn, hoàn toàn có thể cùng Tiêu Long đánh một trận không phân cao thấp.



Một cái Hồn Diệt Sinh giống như không để nàng cảm thấy kiêng kị.



Tại nghị sự đại sảnh bên trong, Tuyết Nữ cho triệu tập tất cả trưởng lão cao tầng của Viêm Môn, tất cả đều là Đấu Tôn trở lên cường giả, số lượng tuyệt đối là vượt qua năm mươi người.



Năm đó từ Hắc Giác Vực mang đến cường giả cũng đã đột phá Đấu Tôn.



Đội hình này quả thật là không thua kém gì viễn cổ bát tộc.



"Phó môn chủ, không biết ngài cho gọi chúng ta đến là có chuyện gì?" một vị đấu thánh trưởng lão lên tiếng hỏi.



Tại Tiêu Long không có ở chỗ này, thì mọi việc trong Viêm Môn đều phải nghe theo Tuyết Nữ an bài. Hơn nữa, Tuyết Nữ biểu hiện ra thực lực để bọn hắn không thể không nghe theo.



"Gọi các vị đến đây là để tuyên bố một chuyện, thám tử của chúng ta phát hiện được Hồn Điện mấy cái cứ điểm." Tuyết Nữ nhìn đám người một cái nhàn nhạt nói.



Nghe vậy những người xung quanh đều biết Tuyết Nữ đang có ý định gì.



"Hồn Điện lúc này đã tổn thương nguyên khí nặng nề, đây là cơ hội cho chúng ta."



"Hồn Điện bao năm qua làm qua vô số chuyện ác, đây chính là cơ hội tốt để diệt trừ bọn hắn."



"Ta e là rất khó, các ngươi không nên quên Hồn Điện sau lưng là Hồn Tộc, khiến bọn hắn suy yếu thì có thể, nhưng muốn tiêu diệt Hồn Điện là không có khả năng."



"Không sai, Hồn Điện bất quá chỉ là một con chó của Hồn Tộc mà thôi, chỉ cần Hồn Tộc còn tại thì Hồn Điện vĩnh viễn không thể tiêu diệt được."



…..



Phía dưới đám người tranh luận liên tục.



Gần một nửa người ở đây đều có thù oán với Hồn Điện.



Đại chiến mặc dù kết thúc, nhưng Tuyết Nữ cũng không có cho Viêm Môn dưỡng thương ý định, tại trong trận chiến này Viêm Môn không có tổn thất cái gì, tổn thất là Hồn Điện.



Hồn Điện lần này mất đi bảy thành cường giả, hiện tại bọn hắn đang trong trạng thái suy yếu, đây là lúc tốt nhất để tấn công.



Mục đích của nàng cũng không phải là để cho Hồn Điện ngày càng suy yếu đơn giản như vậy, mà còn muốn thu thập Linh Hồn Bản Nguyên.



Linh hồn là căn bản của sinh vật. Thiên địa vạn vật đều có linh hồn, mà ẩn sâu trong linh hồn lại dựng dục thành một tia linh hồn bản nguyên. Đó chính là căn bản của linh hồn, có thể nói đó là một loại năng lượng kỳ dị tinh khiết nhất trong thiên địa.



Hấp thu linh hồn bản nguyên lực có thể tăng lên linh hồn lực, tại cơ duyên xảo hợp dưới có thể tiến vào trong truyền thuyết đế cảnh.



Đây mới chính là mục đích của Tuyết Nữ.



Vốn dĩ Tuyết Nữ còn muốn nhờ một số thế lực khác tham gia vào, bất quá Linh Hồn bản nguyên thứ này thật sự là quá hấp dẫn, nàng lo lắng là sẽ gây nên một ít người lòng tham.



Cho nên chuyện này vẫn phải để cho Viêm Môn tự mình giải quyết.



Đại chiến mặc dù kết thúc nhưng cũng chỉ là tạm thời.



Hồn Tộc nhất định sẽ có tiếp theo hành động.



Nàng chỉ cần chống đỡ cho đến khi Tiêu Long cùng Thải Lân trở về là được.



……



Bên trong Thiên Mộ.



Trên mảnh đất mờ mịt sương mù này, ánh huỳnh quang phiêu phù. Cả thế giới như bị bao phủ trong một bầu không khí tĩnh mịch, không hề có một chút sức sống.



Đang ngồi xếp bằng Tiêu Ngọc trên thân tỏa ra một đạo năng lượng dao động, một cổ cường đại hơi thở cũng dần dần xuất hiện.



Oanh!!!



Một tiếng vang xuất hiện, theo đó là khổng lồ năng lượng ba động, khí thế kinh khủng từ trên người Tiêu Ngọc xuất hiện.



Nàng chính thức trở thành Đấu Tôn.



Muốn đột phá Đấu Tôn cần năng lượng rất lớn, nếu không mượn nhờ năng lượng thể, cũng không biết mấy năm nữa Tiêu Ngọc mới có thể đột phá đến cảnh giới này.



"Chúc mừng ngươi đột phá Đấu Tôn, Tiêu Ngọc biểu tỷ." Huân Nhi Tiêu Ngọc chúc mừng cười nói.



"Ta có thể nhanh như vậy đột phá cũng là nhờ có các ngươi." Tiêu Ngọc gật đầu cười nói.



Từ lúc tiến vào Thiên Mộ tới giờ cũng đã gần hai tháng, trong hai tháng này, bọn họ vẫn hành tẩu trên vùng đất rộng lớn này.



Những năng lượng thể gặp trên đường đều sẽ biến thành năng lượng hạch xuất hiện trong tay họ. Vì vậy, thu hoạch trong hay tháng này cũng khá phong phú, nhưng điều làm họ tiếc nuối là những năng lượng thể gặp được lại không phải quá mạnh. Bởi vậy, năng lượng hạch đạt được nhiều lắm cũng chỉ là hai, ba cấp.



Mặc dù chỉ là cấp thấp năng lượng thể nhưng đối với Huân Nhi cùng Tiêu Ngọc vẫn có tác dụng lớn.



Tiêu Ngọc có thể đột phá Đấu Tôn, còn Huân Nhi từ nhất tinh Đấu Tôn tăng lên đến Tam Tinh Đấu Tôn.



"Chúng ta cũng đi thôi, nơi này năng lượng thể đã không thể giúp gì cho các ngươi." Tiêu Long nhìn hai nàng nói.



Nơi này dù sao cũng chỉ là biên giới trung bộ của tầng thứ nhất, năng lượng thể cũng không mạnh, hấp thụ ngày càng nhiều, hiệu quả thu được cũng yếu dần đi.



Hấp thu quá nhiều năng lượng hạch, sẽ dẫn đến một chút kháng tính. Nhưng dù vậy, nếu so sánh với đan dược, kháng tính của năng lượng hạch này lại yếu hơn rất nhiều.



Trong thế giới tĩnh mịch này, lợi ích thu được khi tu luyện quả thật rất lớn hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng cũng đòi hỏi sự nhẫn nại tương ứng. Cũng may là ba người Huân Nhi, Tiêu Ngọc và Tiêu Long có thể nói chuyện với nhau, bởi vậy, tuy quá trình buồn tẻ, nhưng ít nhất vẫn còn một chút sức sống.



Khoảng cách từ vị trí của bọn hắn đến tầng thứ hai còn một tháng thời gian, cho nên bọn hắn phải tranh thủ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Pham Vinh22 Tháng một, 2020 21:13
.
Avatar
Huỳnh Thanh22 Tháng một, 2020 21:28
.
Avatar
vuong hung22 Tháng một, 2020 21:35
hố mới
Avatar
Nghĩa Dương22 Tháng một, 2020 21:47
ừ thì bác này viết truyện cũng đc chỉ mỗi cái tính cách main hơi nát thôi ! mong vô truyện này cũng éo bất cần conme nó đời như mấy bộ khác
Avatar
Bình Phạm23 Tháng một, 2020 22:40
mong nó ko nát là đc
Avatar
Trần Tuấn23 Tháng một, 2020 23:43
.
Avatar
Nông Dân Đú24 Tháng một, 2020 00:44
lại văn ngựa rồi thôi té
Avatar
Trần Tuấn24 Tháng một, 2020 19:06
t có 1 thắc mắc...thế đell nào bộ nào vô đấu phá...nam9 cx họ tiêu...trọng sinh vào tộc khác không được à...
Avatar
Nguyễn Văn Hùng24 Tháng một, 2020 20:15
để tán con Huân Nhi dễ hơn để trang bức đánh mặt Tiêu Viêm dễ hơn để.......... . . .
Avatar
tran tiep24 Tháng một, 2020 21:36
năm mới chúc mấy thằng loz Wibu chúa bớt quay tay nhá
Avatar
Huỳnh Khanh24 Tháng một, 2020 21:38
năm mới chúc mấy thằng wibu chúa không bị ting trùng lên não nha
Avatar
Nghĩa Dương24 Tháng một, 2020 23:13
nói thật các bác biết ko :))) đầu truyện main làm câu chú tâm tu hành ko gái gú bởi vì còn ko có time đâu để lo :)) đến chap 45 thì đã 1 em thú 1 em la lị 1 em ngự tỷ 3 thị nữ 1 hôn thê (+ 1 em cho cái dây chuyền gọi là đính ước đi ) .___. ơ đjtme nó tao muốn tát nó phát ghê :)))
Avatar
Bo Cu25 Tháng một, 2020 01:03
Mấy chương đầu ta thấy nó không cảm xúc luôn , đối thoại quá ít , nvp chưa có đất diễn nhiều và cũng ít lời thoại phần lớn đều là tự sự mọi việc thôi . Nói chung là ai rảnh thì đọc giết thời gian
Avatar
Phong Ta31 Tháng một, 2020 22:17
truyện này ta cảm thấy quen quen thế nào ấy :v
Avatar
Nguyễn Văn Hùng03 Tháng hai, 2020 21:44
chuyện cx hay mà ra chậm vậy,cầu thuốc
Avatar
Nguyễn Văn Hùng04 Tháng hai, 2020 22:28
má nó má nó má nó,ngày đăng 3 chương đăng lm j,30m đại đao đâu mang đây ta chém tác phát.đói thuốc vllll
Avatar
Nông Dân Đú04 Tháng hai, 2020 22:41
đăng ít vc
Avatar
Nông Dân Đú06 Tháng hai, 2020 21:57
mất hay theo lối nghĩ của t
Avatar
Nông Dân Đú07 Tháng hai, 2020 11:23
Chương 136: Xuân quang khắp động Hai đầu lưỡi trong miệng Tiêu Viêm không ngừng dây dưa, liên tiếp khoái cảm không ngừng ăn mòn tâm linh Tiêu Viêm, cánh tay càng ngày càng ráng sức, tựa hồ muồn đem nữ nhân trong lòng hòa tan vào thân thể mình Dục hỏa trong cơ thể ngày càng bành trường, trong lúc mơ hồ, bàn tay Tiêu Viêm không biết lúc nào đã từ chiếc eo thon mềm mại của Vân Chi, hơi hơi đu động, sau đó xuyên qua hắc bào, sờ sờ vuốt vuốt lên hai khối ngọc bóng loáng mềm mại bên trong Thân thể hai người tiếp xúc thân mật như vậy, Tiêu Viêm cùng vân chi, đều run rẩy thở nhẹ, Tiêu Viêm hô hấp từ từ dồn dập, bàn tay chậm rãi du động, một lát sau, dĩ nhiên đã nắm lấy ngọn thánh nữ phong mềm mại Khu vực mẫn cảm đột nhiên bị tập kích, điều này làm cho Vân Chi thần trí vốn đang bị dục hỏa chiếm cứ đột nhiên trở nên thanh tĩnh, thấy tư thế thân mật của hai người hiện tại, khuôn mặt thoáng hiện lên vẻ tái nhợt, nhanh chóng như tia chớp môi thoát ra khỏi miệng Tiêu Viêm, khẽ cắn răng, gian nan thấp giọng nói:" Dược Nham, ngươi …Ngươi nếu dám đối với ta làm chuyện này, đợi ta hồi phục ta nhất định giết chết ngươi!" Bởi vì đang bị dục hỏa thiêu đốt, thanh âm Vân Chi mơ hồ mang theo vài phần tê dại, bất quá chăm chú lắng nghe, thấy trong thanh âm của nàng có kèm theo tiếng khóc Thanh âm Vân Chi vang lên giống như một chiếc búa tạ hung hăng nện vào đầu Tiêu Viêm, nhất thời khiến cho hắn thoát khỏi sự khống chế của dục hỏa, nhận thấy tay của mình đang xoa bóp kiều nhũ của đối phương, vội vàng rút tay ra, đấu khí trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, cố liều mạng áp chế dục hỏa đang bốc lên Trong lúc Tiêu Viêm đang liều mạng áp chế dục hỏa trong cơ thể, Vân Chi thần trí lần nữa lại bị dục hỏa xâm chiếm, cánh tay ngọc xiết chặt thắt lưng Tiêu Viêm, má ngọc không ngừng cọ xát trong lồng ngực hắn, bất quá ngay lúc thần trí sắp lần nữa mơ hồ, nước mắt đột nhiên rơi ra từ đôi mắt đẹp, thanh âm mê người từ đôi môi đỏ mọng của Vân Chi truyền ra: "Dược Nham, ta nếu như thất thân, nhất định trước hết sẽ giết ngươi, sau đó sẽ tự sát!" Nước mắt trong suốt theo một đường chảy xuôi xuống gò má, cuối cùng rơi xuống lồng ngực Tiêu Viêm.Cảm giác lạnh lẽo này khiến cho khóe miệng Tiêu Viêm thoáng hiện lên vẻ khổ sáp, khẽ thở dài một hơi, trong lòng lên tiếng hỏi: "Sư phụ đừng ở đó mà giả chết, xuân dược này làm thế nào mới hóa giải được?" "Hắc hắc đây là một cơ hội tuyệt hảo đó? Nữ nhân này địa vị tại Gia Mã đế quốc sợ rằng là cực cao, ngươi nếu là …"Dược Lão trêu tức cười nói, thanh âm vang lên trong lòng Tiêu Viêm "Đừng đùa, nàng không phải loại nữ nhân hễ ai sở hữu thân thể mình thì sẽ đi theo người đó, mới vừa rồi người cũng nghe thấy được, nếu như ta thời cơ nàng gặp nạn mà chiếm tiện nghi, nàng sau khi tỉnh lại, hội nhất định đem ta ra giết "Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, cúi đầu nhìn đôi mắt mê ly của nàng.Nhìn khuôn mặt đỏ hồng cao quý của nữ nhân, Tiêu Viêm nhẹ giọng nói: "Ta năng nhận thấy, nàng thực không phải nói đùa, theo tính tình của nàng, sợ rằng nàng nói được là sẽ làm được " "Ai, cơ hội tốt như vậy mà …" Dược Lão dường như có chút tiếc hận thở dài một hơi, sau đó bất đắc dĩ nói "Ngươi đem đấu khí hội tụ trên lưỡi, liếm khắp tai nàng từ phía sau rồi liếm xuống cổ, 1 tay ôm ngang 1 bên ngực và bóp vào ngực còn lại, 1 tay móc vào phía bên dưới hạ bộ của nàng, dương vật ngươi từ phía sau từ từ cà cà nhẹ nhẹ vào mông của nàng, như vậy có thể giúp nàng áp chế được lửa dục". Quả là 1 tay sư phụ mắc dịch, thay vì chỉ học trò áp chế lửa dục thì Dược Lão lại bày cách cho học trò kích dục đối phương đến cực hạn luôn. Nhưng giờ Tiêu Viêm cũng còn thần trí tỉnh táo nữa đâu mà suy nghĩ, vả lại vốn dĩ Tiêu Viêm luôn coi sư phụ như phụ thân, nên từ đó nhất nhất làm theo những gì sư phụ vừa "dạy bảo". Thần trí của Vân Chi lẫn Tiêu Viêm vốn đã bị xuân dược làm cho mơ mơ hồ hồ rồi, giờ lại "được" những chiêu thức kích thích cực hạn mà Dược lão "chỉ điểm" tác động vào nữa, chút ý thức mơ hồ còn lại đương nhiên hoàn toàn biến mất. Cả 2 lao vào nhau như 2 con thiêu thân nhìn thấy ánh lửa giữa đêm tối vậy. Tiêu Viêm khom người đem Vân Chi ôm lấy, sau đó nhẹ nhàng đặt nàng trên giường đá. Vân Chi hiện tại, y phục đã giải khai hơn phân nửa. Xuân quang không ngừng tiết lộ ra, cực kỳ chói mắt. Điều này càng khiến Tiêu Viêm thêm thê thảm. 1 thằng nhỏ 17, 18 tuổi đầu, tự nhiên đã không thể áp chế nổi lửa dục trước 1 mỹ nhân đã thoát y nửa thân thể rồi, chứ chưa kể là hiện tại cả 2 đều đã "ngấm thuốc" lắm rồi nữa. Song chưởng chậm rãi giương lên, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn Vân Chi rồi hai tay nhanh chóng giải khai thanh bào trên người Vân Chi, cho đến khi bộ ngực sữa trắng tuyết lộ ra. Tiêu Viêm từ từ ở phía sau, vòng 2 tay lên nhẹ nhàng ôm lấy gặp nhũ hoa tuyệt trần đó. Lưỡi Tiêu Viêm không ngừng liếm từ gáy đến tai của Vân Chi. Vân Chi cũng theo thế mà quay đầu lại, mặt đối mặt, môi đối môi, lưỡi đối lưỡi. Tiêu Viêm đưa sâu cái lưỡi nghịch ngợm của mình vào trong miệng của Vân Chi. 2 tay vẫn không ngừng xoa nắn cặp tuyết hoa trắng bóc, tuyệt đỉnh của Vân Chi. Một lúc, Tiêu Viêm nhẹ nhàng hạ lưng của Vân Chi nằm xuống, sau đó trút bỏ toàn bộ những gì còn vướng víu của bản thân và Vân Chi đi. Rồi Tiêu Viêm nằm hẳn ra sàn, kê đầu vào giữa cặp đùi non mơn mởn của Vân Chi, cái lưỡi tham lam nhẹ nhàng tiến sâu vào trong âm hộ trắng hồng, trinh nguyên của Vân Chi. "Dược Nham, chàng ôi........ thiếp ..... thiếp .... sướng quá" Vân Chi rên rỉ. "Thôi chắc ta dừng lại nha, nếu không khi nàng phục hồi nàng sẽ giết ta mất", Tiêu Viêm cười khổ nói. "Không .... được!!!!! Giờ .... mà .... chàng .... dám .... dừng .... lại ..., ta ... sẽ giết .... chàng!" "Nước trong người nàng tuôn ra như suối rồi này" Tiêu Viêm châm chọc. "Kệ ... người ta" Vân Chi ngại ngùng, mặt càng lúc càng hồng nhuận hơn nữa. "Chàng ơi, ta ... cũng muốn ... giống chàng" Nói xong vân chi quay lại chuyển thế 69 với Tiêu Viêm. "Cái này là con cặc đó hả chàng, ôi nó to quá, đẹp quá, lần đầu tiên trong đời ta thấy đấy", Vân Chi ngây thơ vô số tội nhận xét. "Ôi, nàng đẹp quá. Đây cũng là lần đầu tiên ta thân mật với nữ nhân đấy" Tiêu Viêm đáp lời (xạo lồn thấy mẹ luôn, chịch biết bao nhiêu con rồi :D) 2 bên bú mút đã đời, Tiêu Viêm liền lồm cồm bò dậy. Nhẹ nhàng tách 2 chân của Vân Chi ra, cầm cái dương vật đã căng cứng hết cỡ của mình lướt lên lướt xuống cái khe động thiên thần của Vân Chi. "Ta ... cho nó vào trong người nàng nhé", Tiêu Viêm làm bộ đề nghị. "Đừng, ... thiếp sợ" Vân Chi đáp lời Nghe thế, Tiêu Viêm bèn chưa vội vã, tiếp tục cầm cặc rà lên rà xuống, chỉ cho 1 chút xíu đầu dương vật lướt qua mép lồn thôi. "Nàng không đồng tình thì chắc ta thôi vậy" Tiêu Viêm lại ỡm ờ "Ta ... có nói không đồng tình bao giờ", Vân Chi cười khổ nói "Vậy giờ nàng muốn sao?" Tiêu Viêm khơi gợi "Muốn ... chàng ... làm ... với ta", vân chi e thẹn đáp "Làm gì? Ta không hiểu". Tiêu Viêm lại giả ngu "Làm ... chuyện đó với ta, ta muốn ... chàng đưa cục thịt của chàng ... vào trong người ta", Vân Chi nói mà tựa như muốn khóc, sao hắn lại cứ muốn bắt nàng nói những câu khó xử như vậy nhỉ? Và vừa nói, vân chi vừa cố rướn người ấn sâu hơn vào cái dương vật đang vờn nàng như mèo vờn chuột kia. Thấy Vân Chi đã quá sẵn sàng, Tiêu Viêm cũng không còn e ngại gì nữa. Rút hông lấy đà dập 1 cái thật mạnh vào sâu trong lồn của Vân Chi. "Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á, Đau ..... qu[I][I][I][I][I][I][I][I][I][I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á[I]á" Dập 1 cái lút cán, Tiêu Viêm biết Vân Chi còn trinh nên sẽ đau. Nên hắn không rút ra mà để yên con cặc trong lồn vân chi. Mở miệng an ủi. "Nàng đau hả?" [/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I][/I] Vân chi ứa nước mắt thành 2 dòng nhỏ tràn ra bên khóe. Nàng nhẹ nhàng gật đầu nhưng ánh mắt thì cũng đầy thõa mãn. Tiêu Viêm cúi xuống nhẹ nhàng đặt lên môi vân chi 1 nụ hôn nồng cháy. Vân Chi cũng đưa đôi ngọc thủ lên ôm đầu Tiêu Viêm và hôn lại nồng nhiệt không kém. Hôn nhau 1 lúc lâu, thấy Vân Chi có vẻ đã ổn, Tiêu Viêm bắt đầu rút con cặc ra và ấn lại vào trong người Vân Chi. Cứ mỗi nhịp dập của Tiêu Viêm, Vân chi lại rên lên như 1 con mèo hoang trong cơn động đực. Tiêu Viêm dập càng mạnh thì Vân Chi rên càng lớn. Tiêu Viêm biết hôm nay Vân Chi làm lần đầu, nên cũng không dám đổi tư thế mà cứ giữ nguyên tư thế truyền giáo vậy mà dập thôi. Dập 1 hồi, thấy Vân Chi cũng đã sung sướng đến cực hạn, Tiêu Viêm liền gồng mình và bắn hết tất cả tinh dịch mà hắn dành dụm mấy tháng qua vào hết trong lồn Vân Chi. Cùng lúc đó Vân Chi cũng rú lên sung sướng. Xuất tinh xong, Tiêu Viêm bắt đầu thấy tỉnh táo lại đầu óc. Lúc này hắn bắt đầu thấy sợ với hành động "liều mạng" vừa rồi của mình. Hắn bật ngay dậy và vội vàng chạy ra khỏi sơn động. Tiếng bước chân sau khi biến mất, nằm trên giường đá Vân Chi lúc này khẽ run rẩy, hai mắt khẽ mở ra, nhìn cơ thể lõa lồ nhồng nhộng của mình, Vân Chi cũng đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Với thân phận của nàng, ngày thường dám chắc hắn không dám làm càn trước mặt mình, càng không đề cập đến việc sờ sờ vuốt vuốt trên thân thể mình, nghĩ đến việc mình bảo tồn thân thể nhiều năm như vậy cùng với nụ hôn đầu tiên, thật không ngờ được lại ở trong sơn động nhỏ này bị một vị thiếu niên nhỏ hơn mình nhiều đoạt đi, Vân Chi có loại cảm giác khóc cười không ra nước mắt Mất đi đấu khí, Vân Chi so với bình thường cũng bót đi vẻ lạnh lùng bất cận nhân tình, cái loại thân phận cao cao tại thượng ngày thường cũng như vậy tạm thời giống như bị phong ấn mà lắng sâu xuống Nếu là bình thường, Vân Chi tuyệt đối sẽ không do dự rút kiếm chém Tiêu Viêm thành mười tám mảnh, đương nhiên nếu như đấu khí của nàng không bị phong ấn, chỉ bằng cái thứ xuân dược do Tiêu Viêm lung tung chế ra, căn bản là khó có khả năng làm cho thần trí của Vân Chi mơ hồ được Nằm trên giường đá, Vân Chi hàm răng cắn chặt vào đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt lúc sáng lúc tối, cũng không biết là đang nghĩ gì Sau khi chạy ra khỏi sơn động, Tiêu Viêm hướng thác nước không xa sơn động điên cuồng chạy đi, dục hỏa trong cơ thể lan tràn cơ hồ khiến cho người hắn giống như lò lửa, khuôn mặt một lần nửa đỏ rực lên, nghe được tiếng thác nước oanh long long truyền vào tai, Tiêu Viêm điên cuồng lao đầu xuống, nước lạnh tràn vào đầu, khiến cho Tiêu Viêm cảm thấy thư sướng "Phù phù!" Tiêu Viêm giống như con cá chép bơi lội trên mặt hồ, thân thể trầm xuống đáy nước, tùy ý để sự lạnh lẽo của hồ nước kích thích hòng làm giảm đi nhiệt độ trong cơ thể Từ nạp giới lấy ra một khỏa hồi khí đan nuốt vào miệng, Tiêu Viêm tại đáy hồ, hai chân khép lại ngồi xuống, sau đó vận chuyển đấu khí điên cuồng khu trục dục hỏa trong cơ thể ra ngoài Dưới sự kích thích của hồ nước cùng với việc đấu khí chậm rãi khôi phục, cảm giác nóng cháy trong cơ thể Tiêu Viêm dần đàn bớt đi, dục hỏa trong cơ thể cũng đàn lắng xuống "Bùm" Mặt hồ đang yên tĩnh, đột nhiên có một đầu người phá thủy lao ra, Tiêu Viêm khẽ lau đi chút nước đọng trên khuôn mặt, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang toàn thân có chút vô lực thở ra một hơi, chậm rãi bơi lại bờ, thân thể dựa vào nham thạch, không ngừng thở phì phò Đôi mắt híp lại nhìn lên bầu trời, Tiêu Viêm đầu lười đột nhiên liếm liếm môi, Vân Chi dung nhan xinh đẹp cao quý như vậy, lần nữa lại hiện lên trong đầu, lúc trước trong sơn động, nữ nhân vốn cao quý như nữ thần này, lại trước mặt mình lộ ra vẻ xuân quang mê người như vậy, khiến cho tâm thần Tiêu Viêm thấy có chút hư vinh Khẽ cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu, Tiêu Viêm biết, mặc kệ sau này có như thế nào đi nữa thì đây cũng là lần đầu tiên Tiêu Viêm được biết đến mùi vị của nữ nhân này, khoảng khắc này sẽ vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí hắn, khó có thể xóa đi được "Ai…"Không thể hiểu được khẽ thở dài một tiếng, Tiêu Viêm liền đứng lên, sau đó có chút không yên chậm rãi trở lại sơn động Tới gần sơn động, Tiêu Viêm hít sâu vào một hơi, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Nàng hẳn là đã tỉnh dậy?" Bàn tay khẽ nắm lại, Tiêu Viêm cất bước đi vào sơn động, ánh mắt dừng lại trên bãi đá có chút sửng sốt, vốn dĩ Vân Chi phải nằm trên giường đá, nhưng hiện tại lại không thấy bóng dáng đâu Khuôn mặt thoáng hiện lên vẻ bối rối, Tiêu Viêm vội vàng tiến lên trước vài bước, vừa muốn mở miệng la lên, thì thấy cổ mình đột nhiên có cảm giác mát lạnh, một chuôi trường kiếm kì dị đang kề sát yết hầu mình Thân thể chợt có chút cứng ngắc, Tiêu Viêm khóe mắt phiêu phiêu nhìn về phía sau, thấy một thân hắc bào, Vân Chi, trường kiếm trong tay, vẻ mặt băng hàn ở phía sau
Avatar
Huỳnh Thanh07 Tháng hai, 2020 12:06
... Ta ...
Avatar
Huy Nguyen07 Tháng hai, 2020 14:08
truyện sex có thể đăng nhưng spam ta chém =))
Avatar
Nông Dân Đú08 Tháng hai, 2020 00:20
Chương 117: Phi Hành Đấu Kỹ: Ưng chi Dực (Xực Y Tiên) Cầm cái chìa khoá đi đến trước bàn đá, Tiêu Viêm lại sờ sờ cái khoá kim loại hơi chút ấm áp kia, quay mặt sang một bên, hướng Tiểu Y Tiên đang có vẻ hoàn toàn tập trung vào việc đào dược thảo, nói:" Mau đến đây đi, không nếu ta tự mình mở ra lại bị ngươi nói là độc chiếm." " Xem ra ngươi cũng có chút lương tâm." Chu cái môi nhỏ, Tiểu Y tiên ôm trong lồng ngực hơn mười cái bình nhỏ, sau đó đặt ở phía trên thạch bàn, cuối cùng có chút lưu luyến không nỡ, lấy ra sáu cái bình nhỏ, để trước mặt Tiêu Viêm:" Đậy mấy cái này là của ngươi." Cười cười tiếp nhận bình ngọc, Tiêu Viêm liếc qua một cái, sau đó thu vào trong Nạp giới. Dù sao Băng Linh Diễm Thảo đã có trong tay, một ít dược thảo này mặc dù khá trân quý nhưng với hắn bây giờ thì không đáng vào đâu, cũng không mang lại nhiều tác dụng lắm. Hướng Tiểu Y Tiên giơ giơ ba cái chuôi chìa khoá màu đen trong tay lên, Tiêu Viêm cười cười:" Ta mở nhé?" " Mở đi." Liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, Tiểu Y Tiên nhanh chóng thu mấy chiếc bình ngọc vào trong lồng ngực, nhất thời vòng eo mảnh khảnh trở nên đầy đặn hơn rất nhiều. Nhìn hộp đá, Tiêu Viêm liếm liếm môi, tuỳ ý từ trong ba cái chìa khoá lấy ra một cái chìa bất kì cho vào thử, dò xét cho vào một cách cẩn thận chầm chậm. " Không phải cái này..." Chiếc chìa khoá mới dò vào được một nửa, liền bị ngăn trở lại. Tiêu Viêm nhún vai, liền rút ra và thay vào đó bằng một cái chìa khoá khác. " Lại sai nữa...." Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm nắm chặt lấy cái chìa khoá cuối cùng, rồi lại hướng cắm vào bên trong ổ khoá, sau đó chậm rãi di động vào bên trong. Nhìn cái chìa khoá càng lúc càng vào sâu, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên không nhịn được tự nhiên ngưng thở, không gian bên trong thạch thất, chỉ có tiếng vang rất nhỏ khi chìa khoá cắm vào chiếc ổ khoá bằng kim loại phát ra. " Cạch..." Chợt trong gian thạch thất vang lên một tiếng nhỏ thanh thuý, làm cho bàn tay của Tiêu Viêm khựng lại. " Mở được rồi." Nhìn cái khoá bằng kim loại đã được bật mở, Tiêu Viêm thở dài một hơi, cười nói. " Mau mở ra đi." Tiểu Y Tiên trên mặt cũng hàm chứa nét cười, có chút vội vàng liền thúc giục nói. Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên đang vội vàng, rồi hắn tự lui ra phía sau vài bước, bàn tay cong lại, sau đó đột nhiên đánh ra, một cỗ khí kình mạnh mẽ từ trong lòng bàn tay phún ra, từ phía dưới chiếc nắp hộp đá kia đánh thẳng lên. Nắp hộp bị hất lên, Tiêu Viêm đứng yên nhìn một lát, sau khi không thấy có phản ứng gì, lúc này mới thở dài một hơi, quay về hướng đến Tiểu Y Tiên ở bên cạnh hai tay đang khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn mình, nhún vai:" Cẩn thận một chút cũng không thừa." " Nếu đem ngươi bỏ vào trong một núi ma thú, ta nghĩ ngươi nhất định có thể sống so với bên ngoài còn linh hoạt hơn, bởi vì những mà thú này, đối với sự cẩn thận như vậy của ngươi thì chẳng làm gì nổi." Tiểu Y Tiên lạnh nhạt mở miệng. " Ta cũng cho là như vậy." Sờ sờ mũi, Tiêu Viêm lại cười nói. Tức giận liếc mắt nhìn cái tên da mặt dầy tới cực điểm này một cái, Tiểu Y Tiên đi đến bên cạnh bàn đá, ánh mắt hướng vào bên trong hộp đá trên bàn. Có chút sửng sốt rồi khuôn mặt cười mừng rỡ, vươn tay ngọc vào bên trong lấy ra một quyển trục cổ xưa nhiều màu sắc. " Đây là cái gì?" Thò đầu nhìn một cách tò mò, Tiêu Viêm hỏi. " Một quyển độc kinh ghi lại cách làm thế nào để phối chế độc dược." Tiểu Y Tiên đưa thất thải (bảy màu) quyển trục đó qua, cười dài nói. " Độc kinh?" Nhíu mày kinh ngạc, Tiêu Viêm từ trong bàn tay nhỏ bé lấy quyển trục qua, ngắm qua ngắm lại một chút, nhìn thấy những dòng chữ nhỏ bên cạnh quyển trục, kinh dị đọc lên:" Thất Thải Độc Kinh? Chẳng lẽ thực sự có loại phối chế độc dược gì đó thật, chẳng lẽ người lưu lại những thứ này, lại là một vị y sư không thành công?" Tại Đấu Khí đại lục, cũng chỉ có những vị y sư mới có thể chế tạo một số ít độc dược để phòng thân, mà trên đại lục, người ta gọi đó là các Độc sư, bất quá địa vị của các vị Độc sư so ra còn kém hơn Luyện dược sư rất nhiều. " Có lẽ vậy đi, thứ này ngươi cũng không thể cùng ta chia sẻ được, bởi vì nguyên nhân trời sinh thuộc tính, ta không thể trở thành một gã Luyện dược sư được, cho nên cũng chỉ có thể làm được mấy thứ này." Nói đến đây, trên mặt của Tiểu Y Tiên hiện ra một tầng ảm đạm, hiển nhiên tối hi vọng trong lòng nàng là có thể trở thành một gã luyện dược sư. Nhìn Tiểu Y Tiên khuôn mặt ảm đạm, Tiêu Viêm cười cười, ném trả quyển trục bảy màu sắc đó, nói:" Như vậy cũng được, bất quá nếu muốn tinh thông thì phải tổn hao không ít tinh lực, việc tu luyện đấu khí đã khiến cho tinh lực của ta gần như cạn kiệt, ta sẽ không ngu ngốc mà học thêm cái này nữa, tham nhiều ắt hỏng." " Cảm ơn." Nghe Tiêu Viêm nói như vậy, Tiểu Y Tiên trong lòng thở dài một hơi, nhận lại quyển trục và gật gật đầu cảm kích. " Trên tay ngươi có gì đó, nên mau thu lại đi? Ta là loại người mặc dù không được tính là chính nhân quân tử, bất quá ít nhất bây giờ với ngươi cũng là quan hệ đồng bọn, cái kiểu hạ độc thủ này, ta không làm được."Nhìn Tiểu Y Tiên thu hồi thất thải quyển trục, Tiêu Viêm mỉm cười, bỗng nhiên nhàn nhạt nói. Khuôn mặt có chút sững sờ, rồi hiện lên vẻ xấu hổ, Tiểu Y Tiên mở tay ra, một nhúm bột phấn màu xanh biếc đang nằm trong đó. " Ta..." Bị Tiêu Viêm phát hiện ra, Tiểu Y Tiên khuôn mặt đỏ ửng, ấp a ấp úng không nói lên lời. "Hừm, ta vốn không muốn làm khó nhà ngươi, nhà ngươi lại định giở trò với ta?" Tiêu Viêm nghiêm mặt. "Xin lỗi, dù sao ta cũng là nữ tử, một mình cùng với ta tìm báu vật, có một vài điểm phòng bị cũng không tính gì là ngạc nhiên." "Ngươi muốn tìm chết?", Tiêu Viêm gằn giọng. "Đừng, đừng, ta chưa muốn chết. Là ta sai, hãy cho ta cơ hội để chuộc lỗi đi, huhu". Tiểu Y tiên run sợ, vì đã thấy sự cẩn trọng và lạnh lùng trong tác phong làm việc của Tiêu Viêm rồi. "Chuộc lỗi? Đe dọa mạng sống của ta rồi muốn chuộc lỗi dễ vậy à?" Tiêu Viêm đe dọa. "Đừng mà, ngươi yêu cầu ta làm bất cứ điều gì cũng được. Ta sợ" Tiểu Y Tiên năn nỉ. "Hảo a, thế thì bổn thiếu gia cho ngươi 1 cơ hội, bước qua thổi kèn cho bổn thiếu gia", Vừa ra lệnh, Tiêu Viêm vừa ra lệnh vừa tụt ngay cái quần xuống dưới chân, con cặc bật thẳng lên trước mặt Tiểu Y Tiên. Cảm thấy ấm ức, nhưng biết sự tàn nhẫn của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên rốt cuộc cũng phải từ từ tiến tới, cúi xuống cầm cái con cặc đang dựng đứng kia từ từ cho vào miệng và mút như mút 1 que kem. Vừa đứng đó cho Tiểu y tiên thổi kèn, Tiêu Viêm vừa hít hà khen ngợi "Chà, tiểu mỹ nhân ngươi có đôi môi đúng là tuyệt diệu nha. Làm con cặc ta phê chết được này". "Xú tiểu tử, sau này có dịp ta nhất định sẽ thiến ngươi", Tiểu Y Tiên ủy khuất. "Ai dà, sau này tính sau đi nha. Hôm nay chúng ta hưởng thụ cái đã". Tiêu Viêm kéo Tiểu Y Tiên dậy, tiến tới ghế đá ném bộ xương khô qua 1 bên. Sau đó cho Tiểu Y Tiên ngồi ngửa ra đó. "Ngươi thổi ta nãy giờ, giờ ta phải phục vụ lại ngươi 1 chút cho phải đạo chứ. Ngươi thấy ta nói đúng không" Tiêu Viêm dâm dê nói. Tiểu Y Tiên tức lắm, nhưng tình thế của nàng bây giờ đúng là như cá trên thớt rồi. Không đồng ý thì biết làm sao. Lỡ không may tên hổn đản này nó điên lên là mình mất mạng như chơi rồi. Mặc cho Tiểu Y Tiên nghĩ gì, Tiêu Viêm cúi xuống chui hẳn đầu vào trong váy của nàng và bắt đầu thổi kèn lá điệu Tiếng Chày Trên Sóc Bom Bo". Đàn bà quả là 1 cái giống kì lạ lắm. Dù là bị hiếp hay không. Dù là yêu hay ghét. Chứ khi cứ đút lưỡi vào lồn mà bú rồi thì theo bản năng tự nhiên nước nôi ở đâu nó cứ ào ra như suối vậy. Tiểu Y Tiên cũng không ngoại lệ, bị Tiêu Viêm bú liếm nàng cũng không điều khiển nổi và dâm thủy từ trong người cứ tràn ra làm ướt hết bộ phận sinh dục của nàng cũng như cái miệng tham lam của Tiêu Viêm. Thấy nước nôi đã nhiều rồi, Tiêu Viêm liền đứng lên, kéo con cặc rà lên rà xuống nơi cửa mình của Tiểu Y Tiên rồi từ từ ấn vào nhè nhẹ. "Á, ta đau" Tiểu Y Tiên kêu lên. Tiêu Viêm hiểu ý liền nói "Ờ, lần đầu cũng hơi đau 1 tí, nhưng sau này nó là cả 1 bầu trời sung sướng đấy, để ta giúp nhà ngươi mở mang tầm mắt nhé". Nói thế xong, Tiêu Viêm liền lựa thế lấy đà thật mạnh và đâm 1 cái hết sức sâu vào trong lồn Tiểu Y Tiên, rồi cắm luôn ở trong ấy. Tiểu Y Tiên hét lớn lên "ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ", nước mắt nàng lưng tròng. "Yên tâm đi, chỉ 1 lần duy nhất này thôi. Sau này nhà ngươi sẽ không bao giờ đau vậy nữa đâu" Tiêu Viêm vừa an ủi, vừa đưa môi hôn lên khuôn mặt của Tiểu Y Tiên. Để 1 lúc, thấy Tiểu Y Tiên đã có vẻ ổn. Tiêu Viêm bắt đầu nhẹ nhàng đưa đẩy dương vật ra vào trong người Tiểu Y Tiên. "Ôi, đỡ đau rồi. Nhưng cái cảm giác này, sao mà, sao mà ... nó lạ quá. Ta chưa từng có cảm giác thích thú như vậy lần nào trong đời", Tiểu Y Tiên vừa ôm ghì lấy đầu Tiêu Viêm, vừa nói khẽ. "Tất nhiên rồi, nếu trên đời này có cái gì làm cho con người thích thú hơn cái cảm giác này, thì thế giới nó yên bình rồi, làm gì có đấu tranh, làm gì có chết chóc chứ" Tiêu Viêm giải thích. Chơi 1 lúc lâu, Tiêu Viêm liền đứng lên kéo Tiểu Y Tiên đứng dậy, quay ngược người vào ghế đá. Còn mình thì từ phía sau đưa dương vật đâm thẳng tới nhịp nhàng, nhịp nhàng và đầy điệu nghệ. Tiểu Y Tiên không ngừng rên rỉ. Cái cảm giác sướng khoái này đúng là lần đầu trong đời nàng được hưởng. Nó không đáng sợ như nàng nghĩ mà ngược lại còn làm cho nàng cảm thấy vô cùng thoải mái. Một lúc sau, thấy Tiểu Y Tiên đã sướng khoái quá mực và rên càng lúc càng lớn. Biết Tiểu Y Tiên sắp lên đỉnh, Tiêu Viêm liền điều chỉnh cảm xúc và đồng thời với lúc Tiểu Y Tiên rú lên, Tiêu Viêm liền căng người bắn tinh xối xả vào lồn Tiểu Y Tiên. 2 tay chuyển từ eo đưa lên trước bóp cặp vú mềm mại vừa vặn của Tiểu Y Tiên. "Nàng có thích không?" Tiêu Viêm hỏi "Sau này ngươi đừng hòng thoát khỏi ta", Tiểu Y Tiên giận dỗi. Sờ soạng Tiểu Y Tiên thêm 1 chút, Tiêu Viêm liền lấy trang phục mặc lại cho Tiểu Y Tiên. Sau đó cũng mặc lại đồ cho mình và chuẩn bị để tầm bảo tiếp. Xoa xoa hai gò má đầy đặn, ánh mắt Tiêu Viêm lại hướng sang chiếc hộp đá thứ hai, cầm một cái chìa khoá cắm vào, sau đó chậm rãi thăm dò. " Bột phấn màu xanh ngươi dùng kia có tác dụng gì?"Chìa khoá trong tay đang chậm rãi tiến sâu vào, Tiêu Viêm thuận miệng hỏi. " Đây chỉ là một dược thảo hỗn hợp làm từ Tuý Long thảo cùng một vài loại dược thảo có tác dụng thôi miên chế tạo thành thôi, chỉ cần uống cái này vào trong cơ thể, có khả năng khiến cho người ta ngủ mê mệt trong nửa ngày, bất quá mấy cái loại độc dược dạng phấn này cũng chỉ là cái đơn giản, chỉ cần một người hơi có thực lực một chút, đều có thể sử dụng đấu khí mà áp chế độc tính, thậm chí là bức ra khỏi cả cơ thể." Tiểu Y Tiên có chút không ý tứ nói. " Là một loại độc dược hoàn toàn không có tính trí mạng, tính ra ngươi cũng không phải là người ngoan độc." Tiêu Viêm bĩu môi, động tác trong tay có chút dừng lại, nhếch miệng cười: " Mở." Cùng với âm thanh của Tiêu Viêm, chiếc hộp đá vốn đóng chặt kia liền chậm rãi mở ra. Dựa vào ánh trăng chiếu xuống trên mặt đất, Tiêu Viêm cùng Tiểu Y Tiên chăm chú quan sát xem bên trong hộp đá có cái gì, không thể bỏ sót. " Lại là quyển trục?" Nhìn một quyển trục màu đen đặt bên trong chiếc hộp đá, lông mày Tiêu Viêm nhất thời cau lại. Vươn tay cầm lấy quyển trục màu đen bên trong hòm ra, Tiêu Viêm cẩn thận quan sát một lúc, cuối cùng dừng lại tại dòng chữ nhỏ bên trên quyển trục: Huyền giai cao cấp phi hành đấu kĩ: Ưng Chi Dực. " Phi hành đấu kĩ?" Miệng thì thào thốt ra những từ ngữ có chút lạ lẫm, hai mắt Tiêu Viêm chậm rãi mở to, kinh ngạc thất thanh nói:" Có phải là đấu kỹ quý hiếm nhất, phi hành đấu kỹ?" " Phi hành đấu kỹ? Là vật gì thế?" Cũng là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, Tiểu Y Tiên trong nháy mắt trở nên nghi hoặc, nàng từng nghe qua về công kích đấu kỹ, phòng ngự đấu kỹ, thân pháp đấu kỹ, nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy phi hành đấu kỹ. " Ý nghĩa cũng như tên gọi, đấu kỹ này có thể giúp cho con người ta phi hành trên bầu trời." Chép miệng than một cách sợ hãi, Tiêu Viêm liền giải thích. " Phi hành? Không phải chỉ có Đấu Linh cường giả hoặc người có thiên phú mới miễn cưỡng có thể bay hay sao?" Nghe vậy Tiểu Y Tiên cả kinh, thần tình đầy mê hoặc. Trên Đấu khí đại lục, muốn phi hành trên mặt đất, chỉ có là đấu linh hoặc người mạnh hơn mới có thể tiến hành phi hành trong một khoảng cách ngắn. Còn khi thực lực đạt tới Đấu Vương hoặc Đấu Hoàng, liền có thể dễ dàng phóng xuất đấu khí ra bên ngoài, ngưng tụ thành hai cánh năng lượng, có thể giúp bọn họ thoát được lực hút của mặt đất, bay trong không trung.
Avatar
Nông Dân Đú09 Tháng hai, 2020 00:41
Chương 406: Khó bề phân biệt (2) Tiêu Viêm tiến lại ôm Huân Nhi vào lòng, hỏi. "Hai năm vừa qua, ta nhớ ngươi lắm". "Ta cũng nhớ Tiêu Viêm ca ca lắm, 2 năm rồi ca ca đã quá vất vả". Huân Nhi đáp lời, ôm chặt lấy Tiêu Viêm. Tiêu Viêm cúi đầu, say đắm nhìn khóe miệng kiều mỵ gần trong tấc gang. Nụ cười khuynh quốc khuynh thành này, chỉ ở trước mặt hắn mới phô bày toàn bộ, chỉ ở trước mặt hắn mới thể hiện tất cả sự hoàn mỹ và mê hoặc động lòng người đến thế. Mê đắm nhìn sững vào khuôn mặt nàng, ánh mắt Tiêu Viêm không tự chủ được đã bắt đầu nóng rực lên, đôi bàn tay đang siết chặt đáy lưng ong của Huân Nhi cũng không tự chủ được mà dần chuyển động, len lõi qua lớp xiêm y rồi chạm vào làn da trắng mịn như ngọc của nàng. Cảm nhận được bàn tay Tiêu Viêm đang vân vê mò mẫm, hai má Huân Nhi nhất thời nóng ran. Khóe mắt ôn nhu như hồ thu giờ đây đã lãng đãng một màn sương mỏng. Yết hầu Tiêu Viêm khẽ cuộn, miệng khô khốc thở gấp. Lửa dục trong lòng bừng bừng thiêu đốt, hai tròng mắt hắn dục vọng đã phủ mờ. Như cảm nhận được những biến hóa từ cơ thể của Tiêu Viêm, gương mặt Huân Nhi càng thêm thẹn thùng đỏ lựng. Dưới bàn tay thô ráp đang mò loạn của Tiêu Viêm nàng không khỏi thất thố mà thốt lên một tiếng "ưm" rất nhỏ. Tiếng rên rỉ cực nhỏ kia không ngờ lại như ma âm, khiến cho trái tim Tiêu Viêm nảy lên bình bịch. Rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, đột ngột siết chặt lấy nàng rồi áp miệng mình lên bờ môi nhỏ nhắn của Huân Nhi. Hai cánh môi chạm nhau, mềm mại mà ướt át cực độ, khiến toàn thân cả hai chợt nóng như rang như thiêu… Cả người Huân Nhi chợt như bị đóng băng. Trong chớp mắt, cả linh hồn lẫn thể xác Tiêu Viêm bỗng giống đang bị bao phủ trong một ngọn lửa dục vọng mãnh liệt. Thừa dịp Huân Nhi đang cứng đờ bèn mạnh mẽ đưa đầu lưỡi vào miệng nàng, tựa một gã cường đạo hung hăng đánh phá bốn phía. Tương tự thế, Huân Nhi cũng bị hành động lớn mật này của Tiêu Viêm làm cho nhũn người ra. Đến khi chiếc lưỡi như linh xà Tiêu Viêm tiến hẳn vào thì nàng mới có chút phản kháng yếu ớt theo bản năng. Nhưng giờ phút này nàng dường như vô lực, đôi tay có thể xuyên thủng hư không lúc trước giờ đây đã bỏ nàng đi đâu mất, hoàn toàn chẳng hề tồn tại. Dục hỏa trong lòng Tiêu Viêm càng thiêu đốt dữ dội hơn. Bàn tay hắn đang quấn quanh eo thon của Huân Nhi cũng không tự chủ được bò lên chậm rãi nhẹ nhàng. Sau một lúc thám hiểm chán chê, rốt cuộc nó đã chạm vào một địa phương mềm mại khiến lòng người nhộn nhạo và dừng hẳn lại nơi ấy. Địa phương phong mãn của Huân Nhi càng giống như một loại chất xúc tác làm bùng phát dục hỏa trong lòng Tiêu Viêm. Hai tay hắn lặng lẽ cởi bỏ y phục của nàng tức thì một tòa thiên nhiên lộng lẫy và trắng như tuyết liền lộ ra. Huân Nhi vô cùng xấu hổ, nàng chỉ còn biết nhắm tịt mắt lại để xem như không thấy gì cả vậy. Tiêu Viêm cũng nhanh chóng lột bỏ y phục, rồi bò lên đè Huân Nhi xuống và bắt đầu bú lên cặp đào tiên trinh nguyên kia. "Ơ, Tiêu Viêm ca ca làm vầy thì ngượng quá, nhưng mà sao thoải mái quá. Thích quá", Huân Nhi nghĩ thầm. "Cặp vú của Huân Nhi đẹp quá, so với Nhã Phi tỷ tỷ, Vân Chi tỷ tỷ, hay Yêu Dạ công chúa và Nạp lan Yên Nhiên đúng là chỉ có đẹp hơn chứ không thua", Tiêu Viêm vừa bú, vừa bóp vú huân Nhi vừa nghĩ. Trong khi Tiêu Viêm thể hiện sự từng trải, điêu luyện của mình thì ngược lại Huân Nhi chỉ biết thể hiện sự non nớt, e thẹn mà thôi. Với nàng cái gì cũng mới mẻ, thích thú. Sau khi bú mút cặp vú tươi non mơn mởn, Tiêu Viêm tiếp tục dùng lưỡi liếm lên từng cm da thịt nõn nà của Huân Nhi. Hắn liếm từ vú lên cổ, từ cổ lên mặt, mũi, miệng, rồi lại qua tai và dừng ở đó. Bị kích thích như điên dại, Huân Nhi rên rỉ không ngừng, mắt thì nhắm tịt lại vì ... xấu hổ. Hôn hít trên đầu đã, Tiêu Viêm lại hôn dần qua đôi tay, rồi hôn xuống rốn của Huân Nhi làm cho Huân Nhi vừa nhột vừa sướng mà cười lên khúc khích. Rồi Tiêu Viêm bỏ qua trung khu mà hôn dần qua đùi, xuống cẳng chân và hôn lên từng ngón chân của Huân Nhi, hắn phục vụ nàng như một nữ hoàng vậy, làm suy nghĩ của Huân Nhi cảm thấy vô cùng sung sướng. Hôn từ chân, Tiêu Viêm lại hôn ngược lên trên, và lần này hắn dừng lại ở khu rừng đen nhánh ngay giữa hai chân ấy. "Áh, đừng mà Tiêu Viêm ca ca", Huân Nhi khẽ rên lên. Tiêu viêm biết rõ cô nàng chỉ kêu theo bản năng vậy thôi, nên hắn không hề dừng lại. Hắn dùng lưỡi quét mạnh từ dưới lên trên qua khu rừng đó làm Huân Nhi tê dại, miệng nàng chỉ còn biết phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa. Thế là Tiêu Viêm nằm dưới và bắt đầu sử dụng Thiên Giai Đấu Kĩ của hắn, đã lưỡi thần công và bắt đầu tấn công vào cái lồn trinh nguyên mơn mởn của đại mỹ nhân 18 tuổi, cái tuổi mà sự tươi ngon, sung mãn tuyệt vời nhất của người con gái, cái tuổi mà bất kì thằng đàn ông nào dù 13, 15 tuổi hay 6 chục hay 7 chục tuổi khi muốn làm tình đều nghĩ đến đầu tiên. Lưỡi Tiêu Viêm đi đến đâu, Huân Nhi thấy cơ thể mình sướng tê đến đấy. Cô cũng chả có kinh nghiệm gì, nên chỉ biết nằm ngửa ra mà hưởng thụ sự sung sướng mà thôi. "Tiêu Viêm ca ca ơi, sao mà thích quá. Nữa đi Tiêu Viêm ca ca ơi, liếm sâu vào người muội đi", Huân Nhi khuyến khích. Nước nôi ra nhiều đến mức suýt chút nữa là Tiêu Viêm sặc cả dâm thủy. Và hắn vẫn miệt mài bú mút làm Huân Nhi hét lên ngày một lớn, 2 tay hắn đưa lên bóp cặp vú nữ thần của Huân Nhi. Ở bên ngoài hành lang, Nhược Lâm Đạo Sư núp nghe lén nãy giờ thì đã cho hẳn tay vào vạch vú ra mà tự sờ, ngón giữa của tay còn lại thì đã cho hẳn vào lồn mà móc, mà ngoáy. Rồi Tiêu Viêm ngồi dậy trên người của Huân Nhi, hắn móc con cặc to đùng ra đưa vào mặt của Huân Nhi. "Nàng bú cho ta đi", Tiêu Viêm đề nghị. "Eo ôi, cái này sao nó to thế", Huân Nhi nghĩ. "Ghê quá, có sao không chàng?" Huân Nhi ngây thơ hỏi. "Thế lúc nãy ta bú nàng, nàng có thấy sướng không?" Tiêu Viêm hỏi lại. "... sướng lắm", Huân Nhi trả lời. "Thế thì nàng làm cho ta sướng lại đi", Tiêu Viêm dâm dê. "Thế là Huân Nhi không hỏi nữa, chiếc miệng trinh nguyên của nàng há to và lần đầu tiên trong đời ngậm vào đó một con cặc của đàn ông. Nhìn nữ thần tuyệt sắc đang bú cặc mình bên dưới, Tiêu Viêm thấy mình còn sướng hơn các bậc đấu đế trong lịch sử, họ suốt ngày chém giết chứ sự nghiệp chịch chắc gì đã bằng hắn. Nhất là cái diễm phúc được đệ nhất nữ thần ngàn năm có một như Huân Nhi bú cặc thì đúng là mấy ai có. Thấy Huân Nhi khó khăn mút mút con cu, Tiêu Viêm cũng buồn cười. Hắn liền rút con cu đó ra và đưa dần xuống dưới đưa khẩu đại bác vào đúng bệ pháo. Hắn cầm con cặc vuốt lên vuốt xuống qua giữa khe lồn của Huân Nhi để cô nàng quen dần với con cặc đó, và cũng để dâm thuỷ ra nhiều hơn giúp lát nữa màn phá trinh sẽ nhẹ nhàng hơn. Nằm bên dưới, Huân Nhi dù nứng và cũng biết rằng sẽ rất đau nhưng cũng không biết phải làm sao. Nàng vừa hồi hộp, vừa lo sợ, lại vừa mong chờ, vừa thấp thỏm và ngắm nhìn Tiêu Viêm đầy trìu mến. Thấy Huân Nhi đã sẵn sàng, Tiêu Viêm bắt đầu ấn đầu khấc nhẹ nhàng vào động đào tiên, đi vào chỉ được chút xíu thì vướng một tấm màn chắn mà thằng đàn ông nào cũng mơ ước được đâm thủng càng nhiều càng tốt. Tiêu Viêm lại rút nhẹ ra, rồi lại đưa vào sâu hơn 1 chút nữa. Bên dưới Huân Nhi khẽ rên vì bắt đầu thấy hơi đau. Hắn cứ làm vậy 1 lúc thì đầu khắc vào được 1 nửa, và cảm thấy bắt đầu không thể tiến thêm được nữa. "Thiếp chịu được, chàng cứ ... Ấy thẳng đi chàng", Huân Nhi mạnh mẽ nói. Thế là Tiêu Viêm rút ra hết cỡ, rồi vận sức đâm vào thật sâu trong người Huân Nhi. Huân Nhi tất nhiên có thể dùng đấu khí truyền xuống lồn để làm giảm cơn đau, nhưng nàng lại muốn nhớ mãi giây phút này, giây phút nàng và Tiêu Viêm, người đầu tiên và duy nhất nàng yêu thuộc về nhau mãi mãi. "Á, Á, chàng ơi, thiếp yêu chàng" "Ta cũng yêu nàng", Tiêu Viêm cắm yên con cặc trong lồn Huân Nhi rồi cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của Huân Nhi. Trên khoé mắt của Huân Nhi khẽ tràn ra vài giọt nước mắt, những giọt nước mắt hạnh phúc. :emoji_heart_eyes: Còn tiếp
Avatar
rise gamingtv09 Tháng hai, 2020 18:52
đm có nứng cặt thì tìm hàng họ đi chứ đm lên đây post cái con cặt
Avatar
Lục Thiếu Du13 Tháng hai, 2020 18:33
Rốt cuộc là 5 hay 15...... : " Thiếu gia, ngươi thật tinh mắt, chiếc vòng tay này là tốt nhất trang sức ở chỗ này, giá cả rất tiện nghĩ, chỉ 15 kim tệ mà thôi. " lão bản cười nói.  " Ta mua. " Lấy ra năm đồng kim tệ, Tiêu Long đưa cho lão bản. 
Avatar
Mon's đồraếmòn18 Tháng hai, 2020 14:08
k thể xuyên thành cái khác họ tiêu à . xuyên thành mấy đại ẩn thế gia tộc r vô tiêu gia lịch luyện cũng khác j đâu
Avatar
rise gamingtv18 Tháng hai, 2020 18:04
cho nên ta ns tiêu gia là chỗ để đại quân xuyên Việt làm đá mài
Avatar
Nghĩa Dương18 Tháng hai, 2020 18:11
1 : xuyên qua tiêu gia dễ tán Huân Nhi 2 : dễ hành ( hoặc dậy dỗ tiểu đệ ) Tiêu Viêm 3 : đào móc Phần Quyết và luyện đan thuật của Dược Lão 4 . 1 nơi khởi đầu đẹp không có tu sĩ quá mạnh :'))
Avatar
Nghĩa Dương18 Tháng hai, 2020 18:11
các bác nhìn coi nhưng thứ tốt này xem ?
Avatar
Nghĩa Dương18 Tháng hai, 2020 18:12
tại sao lại phải gia tộc khác mà ko phải Tiêu gia nhỉ?
Avatar
Nghĩa Dương18 Tháng hai, 2020 18:13
nếu như xuyên qua đấu phá thì tui phải nói rằng nếu không có ngón tay vàng thì chỉ cần thông minh và xuyên vào 1 nv nào đó ở tiêu gia đã là ngón tay vàng lớn nhất mà main có đc rồi nhé
Avatar
Thinh Trai23 Tháng hai, 2020 10:45
đồng nhân đấu phá xuyên họ tiêu nhiều quá rồi
Avatar
Phi Pham23 Tháng hai, 2020 12:32
ta nhớ ở đấu phá ngoài dị hoả còn có lôi nữa kìa mak ,ko ai dùng lôi để đi con đường khác nhỉ
Avatar
Thế Bảo Nguyễn23 Tháng hai, 2020 20:45
xin tên truyện đồng nhân đấu phá
Avatar
Hung Nguyenvan23 Tháng hai, 2020 23:28
dùng lửa không tu được đến đấu đế ,thì dùng để luyện đan dược được ah , nhưng , luyện lôi mà không thành công, thì là bị liệt cả đời ah , lôi theo ta biết thì trừ đi khoa kỹ , luyện thể , độ kiếp phi phi , với cái năng lực khống chế vũ trụ 1/4 bên trong từ trường lực , và tạo hóa ra thì không dùng được ah ( ở trên nói là nếu thành công thôi , thất bại thì biến thành tro tro mịa rồi , không thì liệt toàn thân ah, còn làm ăn gì được nữa , còn lửa thì thất bại tu luyện còn đi làm đầu bếp ah luyện thuốc đan dược ah .)
Avatar
Thiên Băng25 Tháng hai, 2020 11:46
cũng khá hay k biết cái hố này có lấp k biết
Avatar
AE Jun01 Tháng ba, 2020 00:21
ĐCMM Spam Spam (bạo bạo bạo chương)^n cái lol mm à Đồ con lợn Truyện như cc không cần mày phải viết ra cái bình luận thể hiện ra sự nguuu lol của mày đâu
Avatar
Nguyễn Hoàng02 Tháng ba, 2020 16:55
truyen nay tan con huan nhi ko tan la ta te me vo nvc tu nho ket roi ma van dao dc ta lay😴
Avatar
Bo Cu02 Tháng ba, 2020 17:06
Trước tôi nhớ có bộ đấu phá nào mà thằng Tiêu Viêm chơi cả mẹ của nó cơ ,
Avatar
Banh Vu02 Tháng ba, 2020 19:09
Bo Cu mặn thế . cho xin tên đi
Avatar
Nguyễn Hoàng03 Tháng ba, 2020 15:49
bo cu bo nao vay
Avatar
Bin Ham Chơi03 Tháng ba, 2020 15:59
đấu phá chi chọc phá trời cao.
Avatar
Nghĩa Dương03 Tháng ba, 2020 17:00
hazzz mấy bác đồng óc thật là........ nhuwconcac ý. mà thôi tui giúp cho ko các bác tẩu hỏa nhập ma vì chấp niệm mất lên hacdong.net tìm là có hết hazz
Avatar
Huỳnh Thanh03 Tháng ba, 2020 17:49
m.Mơn đạo hữu đó h ta toàn xem ở sachiepvien.net mà thoi
Avatar
Nguyễn Hoàng08 Tháng ba, 2020 23:59
cai hacdong.com ko dang ky dc tai khoan ma vao xem 😈
Avatar
Nguyễn Hoàng08 Tháng ba, 2020 23:59
nham .net
Avatar
MINH ANH11 Tháng ba, 2020 22:01
bạo rồi!
Avatar
Shana Vy16 Tháng ba, 2020 16:44
truyện nội dung hay. đây là bộ đầu tiên xem xuyên về đấu phá. Khá là thích. mà ít chương quá. k biết cho bao nhiêu đậu thì bạo chương nhỉ????
Avatar
MINH ANH21 Tháng ba, 2020 06:53
tác bộ này dừng rồi à!
Avatar
Shana Vy21 Tháng ba, 2020 22:47
1 ngày ra 3 chương
Avatar
Nông Dân Đú22 Tháng ba, 2020 10:46
trong nhữg truyện gốc hay ghét nhất thằng tiêu viêm . nhìn tiêu viêm bị hành xem đã vl
Avatar
Phương Trieu22 Tháng ba, 2020 20:15
lam nguyệt đâu
Avatar
Shana Vy22 Tháng ba, 2020 22:26
ừ k thích tiêu viêm lắm, nếu mà đã 1vs1 thì thôi còn nếu thu thì phải thu hết gái chứ. thấy k thu tiểu y tiên là muốn nổi quậu rồi. Trong khi tiểu y tiên đã đi theo tiêu viêm rất lâu, trợ giúp nhìu, vào sinh ra tử nữa. Mà lại k chịu thu con gái nhà người ta. thấy ghét với giả dối sao đó
Avatar
Hoang Hoang22 Tháng ba, 2020 22:50
ko thu tiểu y tiên thì cắt mẹ trym đi
Avatar
Shana Vy23 Tháng ba, 2020 00:16
ai biết truyện đồng nhân nào hại tiêu viêm, thu gái và main k não tàn k??? chứ truyện này mình đợi chương lâu quá. k đủ nghiện chương 😆😆😆
Avatar
thanh nguyen23 Tháng ba, 2020 19:48
thử nhập đấu phá trên tìm kiếm đấy chắc là sẽ có
Avatar
Hoàng Quân31 Tháng ba, 2020 06:36
tiêu đỉnh : đấu khí thất đoạn trung cấp tiêu lệ: đấu khí luc đoạn cao cấp..😅😅
Avatar
Nghia Nguyen08 Tháng tư, 2020 07:37
ten van gioi ma chi tinh viet 1map
Avatar
Mon's đồraếmòn11 Tháng tư, 2020 04:07
theo bác shany vy thì t thấy bộ điên đảo vạn giới từ đấu phá khá ổn
Avatar
Nông Dân Đú12 Tháng tư, 2020 01:29
hếy truyện ?
Avatar
Nông Dân Đú12 Tháng tư, 2020 23:09
giả lập đấu phá làm lão tổ tông
Avatar
Shana Vy13 Tháng tư, 2020 00:11
thanks đã giới thiệu truyện. tại hạ sẽ nhập hố xem sao
Avatar
Tien Quoc19 Tháng tư, 2020 23:22
Ta thấy thằng nvc yếu kém làm sao ấy, nguyên tác thằng TV tu vi không cao bằng nhưng nó toàn vượt cấp chiến đấu. Còn nvc tu vi cao, công pháp + đấu kỹ siêu mạnh, bài tẩy nhiều mà thấy viết cảnh nó chiến đấu chán quá trời.
Avatar
Thanh Nguyễn20 Tháng tư, 2020 08:12
bạn Tien Quoc không thấy gt là truyện đầu à như z là hay lắm r
Avatar
Châu Thanh Lê29 Tháng năm, 2020 19:27
truyện khá giống từ đấu phá thường khung bắt đầu a chỉ là giống thôi
BÌNH LUẬN FACEBOOK